Là thanh tra

10:28:00 SA |

Là thanh tra phải là người chánh trực
Không ba hoa, xảo trá và tự cao
Làm thanh tra là phải biết tự hào
Bởi thanh tra là một nghề cao quý
Thũa Luật Hồng Đức đến ngày nay vẫn thế
“Luật bất vị thân” là chuyện pháp đình
Nhưng ở đời lắm những nỗi gian truân
Bởi như thế thanh tra dễ mà khó
Dễ với người không biết đối nhân xử thế
Gặp chăng hay chớ, cứ việc mình làm
Dễ với những người công việc cứ bàng quan
Lương dân trả, không hoàn thành chức trách.
Khó với người muốn hoàn thành trách nhiệm
Nhưng tình người, tình đồng nghiệp để đâu?
Bác có nói thanh tra phải có chiều sâu
Sâu nghiệp vụ nhưng phải sâu tình nặng nghĩa
Giải quyết vấn đề gì phải thấu tình đạt lý
Phải tai mắt của trên là bạn của mọi người
Điều Bác dạy khéo lắm đồng nghiệp ơi
Tuy giản dị nhưng khó lòng thực hiện./.


23/11/2015
Xem thêm…

Thơ thẫn

10:55:00 SA |


Đào hoa phong nhã phải đợi chờ
Đợi chờ, chờ mãi những hồn thơ
Hồn thơ tình củ còn dang dở
Dang dở tình duyên thuở ấu thơ
Thơ thẫn vườn thơ dạ ngẫn ngơ
Ngẫn ngơ tìm kiếm những vần thơ
Vần thơ thuở ấy còn đâu nữa
Đâu nữa vần thơ thuở ban đầu.

Văn Khuê-2015

Xem thêm…

TÌNH XUÂN

4:57:00 CH |
           
            Mưa phùn ôm ấp tình xuân
Mưa tình ôm ấp tình em nồng nàn
            Mùa Đông cây trút lá vàng
Nụ xuân chớm hé ngỡ ngàng  đáng yêu
            Gió xuân lay nhẹ cây Nêu
Phất phơ tà áo đáng yêu thuở nào
            Nắng xuân hắt nhẹ lên cao
Mây xuân tan biến đi vào hư không
            Để cho người ấy ngóng trong
Mong cây rụng lá, mong Đông mau tàn
            Để ai đi nhặt lá vàng
Đem về xây tổ, đón nàng tình xuân
            Tình xuân dù có mong mênh
Nhưng hồn xuân mãi trong ngần như xưa
            Trời còn khi nắng khi mưa
Tình xuân vẫn mãi như xưa ngọt ngào
            Mùa xuân hoa cúc hoa đào
Đua nhau khoe sắc hoa nào cũng xinh
            Tình Xuân vẫn cứ trung trinh     
Ngự trong sâu thẳm tim anh muôn- đời.
-------------------------------
Văn Khuê
Đông Hà những ngày cuối Đông đầu Xuân Ất Mùi 2015
Xem thêm…

XUÂN VẮNG CHA

2:30:00 CH |

Đã hai xuân rồi vắng bóng cha
Còn đâu bóng dáng của cha già
Lưng còng gói bánh chưng ngày tết
Ngồi đợi con về mỗi xuân qua
--------------------------------------
Đã hai xuân rồi thiếu bóng cha
Ba mươi ngày tết đủ cả nhà
Con cháu khắp nơi về tụ họp
Sum vầy  đầy đủ chỉ thiếu cha
-------------------------------------
Xuân đi, xuân đến, xuân lại qua
Chú bác đầy đủ chỉ vắng cha
Còn đâu anh cả lì xì tết
Cười vui hớn hở nở như hoa
------------------------------------
Xuân này sắp đến xuân thứ ba
Con chẳng bao giờ tìm thấy cha
Đường làng ngõ xóm còn đâu nữa
Bóng dáng cha già ngóng con xa
---------------------------------------
Con lại về đây cha ở đâu?
Âm dương cách trở dạ con sầu
Thắp nén hương thơm con quỳ lạy
Bên nấm mồ cha con quặn đau.
----------------------------------------
Con vẫn biết luật đời là thế
Sinh lão bệnh tử chuyện đương nhiên
Nhưng con vẫn muốn còn cha mãi
Gói bánh cho con mỗi xuân về. 

                                Văn Khuê- Tháng 02/2015
Xem thêm…

3:28:00 CH |
Quê em
Tác giả: Đan Thùy



Quê hương em bên dòng sông Vĩnh Định.
Có bờ tre, bến nước, chiếc cầu qua;
Có mái đình cong vút tận trời xa;
Có ngôi chùa, chiều chiều chuông vẫn đổ.

Có những mùa hè, em về cùng bố.
Bước trên đường quê, mùi rạ nồng nàn;
Tiếng ve sầu, gọi hè về râm ran;
Em háo hức, bố trầm ngâm hồi tưởng.

Bố thường bảo: ngày xưa nghèo mà sướng.
Áo sờn vai, quần thủng gáy chuyện thường.
Nhưng tâm hồn không một chút vấn vương.
Đời thanh thản như cày xong thửa ruộng.

Bố lại bảo: ngày xưa nghèo mà sướng.
Ăn thứ gì cũng chẳng sợ ung thư;
Uống nước sông chẳng sợ phải “giã từ”(*);
Nhưng bây giờ, nước sông rồi cũng khác.

Cũng như con người ngày xưa đói khát.
Sống với nhau, củ sắn bẽ làm đôi;
Điếu thuốc rê, năm bảy khói tám người.
Nhưng đủ ấm, khi mùa đông giá rét

Con có biết? con người ngày xưa khác
Quan hệ với nhau tiền ít – tình nhiều
Không phải bây giờ, cái gì cũng “đầu tiên”(**)
Không có nó, chẳng điều gì đạt được.

Thôi con nhé, đường đời con cứ bước
Để tuổi thơ con, vẫn mãi hồn nhiên
Chớ để vào tâm, những nỗi ưu phiền
Đừng quan tâm, chuyện đời thường vớ vẫn.

Trên đường quê, lúa tỏa mùi hương phấn
Đứa bé chăn trâu, người gặt lúa bên đường
Ôi quê hương! sao mà quá đáng thương
Em vẫn cảm thấy, muôn đời khao khát

Bản giao hưởng đồng quê em, vẫn hát
Những khúc tình ca, của buổi giao mùa./.

·      “Giã từ”: Chết

·      “Đầu tiên”: Tiền đâu
Xem thêm…

KẼ SỸ

8:17:00 SA |


Người quân tử chẳng mơ về quyền chức
Không cao sang nhưng cũng chẳng bần hàn
Sống ở đời không hỗ thẹn với trần gian
Về âm phủ ung dung hồn thư thái
-------------------
Kẽ tiểu nhân mãi muôn đời vẫn thế
Xem quyền chức là khát vọng cả đời
Tâm thì tối, trí thì thiểu thua người
Nhưng quyền chức không bao giờ thích nhỏ
------------------------
Ấy thế nên chuyện đời thường quá khó
Chốn quan trường từ đó nãy sinh ra
Chạy chức quyền như bão táp phong ba
Ai chậm chân là không còn cơ hội
--------------------------
Người quân tử “cái tôi” thì quá lớn
Làm sao đua với những kẽ tiễu nhân
Sống ở đời ai chẵng muốn làm quan
Quan tiểu nhân khác quan người quân tử./.


Đông Hà, ngày cuối năm 2014
Xem thêm…

BÀI CHÒI QUẢNG TRỊ NGHỆ THUẬT CUỐN HÚT NGƯỜI CHƠI

5:50:00 SA |
BÀI CHÒI QUẢNG TRỊ
 NGHỆ THUẬT CUỐN HÚT NGƯỜI CHƠI
Cái Thị Vượng-Bảo tàng Quảng Trị
     Bài chòi là một loại hình sinh hoạt văn hóa dân gian ra đời từ rất lâu ở khu vực duyên hải miền Trung Trung Bộ, trong đó có Quảng Trị. Tại hầu hết các làng Việt cổ truyền trên địa bàn Quảng Trị từ những năm 1945 trở về trước đều tồn tại một hình thức giải trí vào dịp tết - đó là đánh bài tới. Bài tới là một trò chơi giải trí chủ yếu giành cho các phụ nữ ở độ tuổi trung niên trở lên ngồi đánh trên các sạp chiếu và chỉ mang tính chất nhỏ lẽ trong từng gia đình. Về sau, đánh bài tới tại một số làng quê đã phát triển lên một bước mới về quy mô và cách thức, các làng đã cho dựng chòi phía trước sân đình, sân chợ để tổ chức hội bài chòi, cờ chòi trong các dịp xuân đến, thu hút mọi lứa tuổi trong cộng đồng làng gia cuộc chơi. Từ đây, bài chòi thực sự trở thành ngày hội của cộng đồng làng và được dân gian gọi là Hội bài chòi.
Từ đó bài chòi đã trở thành trò chơi dân gian lành mạnh và có sức hấp dẫn mạnh mẽ, cuốn hút công chúng nhất là các tầng lớp bình dân, nhân dân lao động tại các địa phương và đã trở thành món ăn tinh thần không thể thiếu của người dân Quảng Trị và khắp cả các tỉnh miền Trung ngày trước. Vậy điều gì khiến cho người dân Quảng Trị lại đam mê bài chòi đến như vậy? Lý giải cho vấn đề này chúng tôi thiết nghĩ đó không chỉ là những đặc trưng, giá trị văn hóa của bản thân bài chòi mà còn cả nghệ thuật bài chòi Quảng Trị.
1.     Đặc trưng cơ bản trong hội bài chòi dân gian Quảng Trị
- Bài chòi là trò chơi dân gian, bình dân lành mạnh mang tính văn nghệ, giải trí, thu hút mọi tầng lớp nhân dân từ người già đến trẻ nhỏ, thanh niên nam nữ trong vùng kể cả những người khách qua đường. Họ tập trung đến đây để thử vận hên xui đầu năm, việc ăn hay thua là yếu tố không đáng kể. Từ đó bất kỳ ở đâu có hội bài chòi cũng thu hút nhiều người không chỉ đến chơi mà còn thưởng thức những tài nghệ của người chạy bài/ người hô thai từ đó bài chòi trở thành ngày hội của nhân dân trong vùng.  
- Từ tài nghệ của người chạy bài/ người hô thai, bài chòi đã trở thành phương tiện truyền tải những giá trị văn hóa truyền thống của cha ông cho các thế hệ, đó là các câu ca dao, tục ngữ, các tích truyện có nội dung về tình yêu quê hương đất nước, yêu làng xóm, đạo hiếu với ông bà tổ tiên, nghĩa tình sâu đậm vợ chồng ... Đây là các lời dạy, lời chỉ bảo của cha ông truyền qua bao thế hệ. Đây chính là mấu chốt là chất keo để gắn kết cộng đồng làng xóm.
- Bài chòi mang giá trị đặc trưng về mặt nghệ thuật âm nhạc bình dân đó là các tiết tấu dân gian quen thuộc, dể hiểu dể tiếp thu.
- Các câu thai trong bài chòi mộc mạc, chân chất phù hợp với cuộc sống của người lao động tại các làng quê nhưng vẫn hàm chứa nội dung sâu xa mang đặc trưng của dòng văn học, thơ ca bình dân nhưng đây là tiền đề để sau này dòng văn học hiện đại ra đời.
 2. Những giá trị văn hóa trong bài chòi Quảng Trị








- Đây là trò chơi để giải trí, thỏa mãn tinh thần của người lao động trong dịp xuân về, bài chòi đem lại sự hồ hởi sảng khoái sau những tháng ngày lao động mệt nhọc bởi những sự lo toan trong cuộc sống đời thường. Bài chòi lại không gắn bó với các việc tế lễ mà đơn thuần chỉ là trò giải trí, đó là hội mà lại là hội xuân nên thu hút đông đảo người chơi.
- Hội bài chòi là hình thức sinh hoạt văn hóa cộng đồng, là phương tiện giao lưu tình cảm bền chặt, gắn bó cố kết cộng đồng bởi vì họ chính là người tổ chức, người chơi, người xem, lại là các nghệ nhân sáng tác các câu thai, là người nghệ sĩ tài ba trong việc ứng biến và hô các câu thai... Đây chính là những nhân tố trực tiếp thúc đẩy thu hút người chơi  đến với hội bài chòi dân gian.
- Hội bài chòi khơi nguồn cảm hứng sáng tạo cho mọi người, từ những cái đã có càng ngày các câu thai càng được bổ sung và có sức sống rất mãnh liệt nó tồn tại và trải dài theo thời gian mặc dầu mảnh đất Quảng Trị trải qua biết bao thăng trầm dâu bể của chiến tranh và ly loạn.
3. Nghệ thuật trong cách chơi và thể lệ chơi
Theo nghiên cứu bước đầu ở một số làng trên địa bàn tỉnh Quảng Trị có 3 cách chơi bài chòi cơ bản và dựa vào đó để người ta dựng và bố trí các chòi chơi như sau:
-  Cách thứ nhất: Tại làng Ngô Xá Tây -Triệu Trung  (huyện Triệu Phong)
Dựng 11 chòi con (chòi quân) được bố trí theo hình chữ U, 1 chòi cái (chỉ huy giành cho ban tổ chức và ban nhạc cổ) nằm đối diện.
Ban tổ chức phân bộ bài thành 11 phần bất kỳ, mỗi phần 5 con gọi là tay bài, 01 con để người chạy bài/ người hô thai đi chợ, còn lại 4 con nhưng phải là 2 cặp do Ban tổ chức giữ lại (có thể là 2 cặp bài bất kỳ trong bộ bài tới). Khi ban tổ chức thông báo vào cuộc chơi thì người chạy bài mang các tay bài đến các chòi, mỗi chòi được quyền rút ngẫu nhiên 1 tay bài và để lại một con làm con đi chợ. Các chòi con mỗi lần đi hai con, con cuối cùng dùng để "chực tới". Khi chòi nào thắng cuộc thì dùng mõ để báo hiệu (mỗi lần đi thì đánh một hồi 3 tiếng, nếu thắng thì đánh hồi dài).
- Cách thứ hai: Tại làng Hà Thượng - Thị Trấn Gio Linh  (huyện Gio Linh)
 Dựng 10 chòi con, chia làm 2 phía 1 chòi ở chính giữa là chòi trung tâm hay còn gọi là chòi cái. Bộ bài chơi sơn 2 màu 30 quân xanh và 30 quân đỏ
Theo quy định của ban tổ chức, hội chơi được chia làm 2 phe (mỗi phe 5 chòi ở cùng một phía). Sau đó người chơi mua vé để lên chòi chơi, trên vé có đánh số chòi, người chơi mua trúng chòi nào thì lên chòi đó. Khi người chơi đã lên đủ trên các chòi thì hai người chạy bài/hô thai tiến hành phát bài cho 10 chòi quân, mỗi chòi được chọn ngẫu nhiên 3 con bài, 30 con bài còn lại dốc ngược chỉ chừa lại phần chân đặt trong ống tre ở chòi cái.
Sau khi các chòi đã chọn xong bài, người chạy bài/ hô bài thai bước đến ống tre đựng cờ ở chòi cái, xóc đi xóc lại rồi chậm rãi rút từng con bài. Mỗi lần rút bài người chạy bài/ hô bài thai  hô câu thai tên con bài. Chòi nào có đúng quân bài đó thì người chơi cầm mõ gõ lên ba tiếng cắc, cắc, cắc hoặc xướng to lên "ăn rồi" thì người chạy bài/ hô bài thai sẽ sai ngưòi phụ việc đến trao cho một cây cờ đuôi nheo nhỏ. Đến lúc chòi con nào ăn đủ 3 con (được 3 cờ) thì hô "tới" và gõ một hồi mõ kéo dài, lúc này âm thanh của các nhạc cụ vang lên báo hiệu có người thắng/tới. Thông thường cuộc chơi từ 8 đến 10 hiệp là hết một ván bài chòi, lưu lại một hiệp/ ván cho ban tổ chức dùng để chi phí và sau đó tiếp tục kẻ bước xuống người bước lên chòi chơi ván khác.
- Cách thứ ba: Tại làng Đơn Duệ -Vĩnh Hòa (huyện Vĩnh Linh) dựng 10 chòi và chia làm 2 phe
Ban tổ chức phân bộ bài thành 2 phần, mỗi phần 30 con gọi là quân xanh - quân đỏ tương ứng với hai dãy chòi hai bên. Mỗi bên có một người chạy bài. Khi ban tổ chức xáo bài xong thì người chạy bài của mỗi bên cầm phần bài của mình đến các chòi, mỗi chòi được quyền rút ngẫu nhiên 5 con bài, riêng chòi trung tâm (chòi cái) được phát 6 con bài (mỗi người chạy bài phát 3 con) đội nào phát bài chậm thì con cuối cùng của đội đó làm con đi chợ. Bốn con còn lại được giữ ở chòi Cái nhưng phải là 2 cặp bài bất kỳ. Các chòi con mỗi lần đi hai con, con cuối cùng dùng để "chực tới" (riêng 3 con bài tử, ầmđỏ mỏ không được “chực”). Khi chòi nào thắng cuộc thì dùng mõ để báo hiệu.
          4. Nghệ thuật của người chạy bài/ hô thai trong hội bài chòi
Như chúng tôi đã đề cập ở phần trên, bài chòi là mội trong những hình thức nghệ thuật dân gian sinh động bởi bản thân nó đã có sự kết hợp khéo léo cả thơ ca, ca dao, tục ngữ với nhạc cổ truyền qua lối ứng tác, diễn xuất độc đáo và nhanh nhạy; tất cả đó được được thể hiện qua khả năng trình diễn, đối đáp và thách đố của người chạy bài/ người hô thai trong hội bài chòi. Họ chính là những nông dân mộc mạc chân chất trong cuộc sống lao động bổng hóa thành những diễn viên trong các hội bài chòi. Những nét mộc mạc chân chất mang đậm tính dân gian ấy đã tạo ra nét đẹp hồn nhiên hiệu quả thu hút hấp dẫn người đến với hội chơi. Có thể khẳng định người hô thai là linh hồn, là sức sống quyết định thành công trong hội bài chòi
Người chạy bài vừa là người hô thai để thách đố các bạn chơi trên tất cả các chòi; do vậy các câu hô thai luôn biến đổi không theo một bài bản nhất định để tránh sự nhàm chán nhưng hàm nghĩa phải sát đúng với con bài để người chơi đoán định. Người chạy bài phải là người nghệ sĩ tài hoa thông thuộc nhiều câu ca dao, tục ngữ cũng như các tích tuồng để thách đố các chòi chơi và phe chơi của quân mình khi chia làm 2 phe. Họ phải là người tài trí thông minh, nhanh nhạy ứng biến vạn trạng của người hô thai mà người Quảng Trị quen gọi là “hò mui miếng” để khen ngợi ví von họ. Trong tất cả 30 con bài của bộ bài tới cứ mỗi con bài thường được ứng với một hay nhiều câu thai. Mỗi câu thai được hô theo những làn điệu, tích tuồng khác nhau mà người ta dựa vào đó để sáng tác. Lời câu thai không bóng bẩy, cầu kỳ mà mang tính hồn nhiên, trong trẻo dễ nhớ. dễ ăn sâu và đi vào lòng người. 
Vừa là người nghệ sỹ, vừa là nhà thông thái nhưng chính họ lại là nghệ sỹ hài mua vui chi bà con cô bác có mặt trong hội chơi. Từ bộ mặt đến dáng điệu của người chạy bài/ hô thai có sự kết hợp nhuần nhuyễn để thể hiện sát đúng với nội dung con bài tuy vậy vẫn gây được tiếng cười cho khán giả, nhưng vẫn ở mức độ chừng mực, ý tứ để mọi người có mặt ngẫm lâu cười khoái. Tất cả hình thức bên ngoài của họ đều chỉ mang tính phụ họa gây cười tạo không khí vui vẽ cho người đến dự hội bài chòi đầu năm. Theo những người có mặt trong hội bài chòi thì niềm vui này là vận may, vận phúc đến với họ trong suốt cả năm mới.    
Mặc dầu không cầu kỳ như những diễn viên lên sân khấu với các trang phục lộng lẫy đẹp mắt; người chạy bài /hô thai thường sử dụng trang phục thường ngày của họ đó là bộ bà ba truyền thống của người Quảng Trị, để phân biệt với khán giả trong hội chơi có chăng họ chỉ điểm xuyến thêm một vài chổ như thắt nơ trên đầu hay buộc đai bên hông. Thế là họ đã trở thành một diễn viên nghiệp dư đang diễn cho người dự hội là hàng trăm khán giả. Các động tác biểu diễn của họ không có bàn tay của đạo diễn sân khấu, không có nghệ thuật hay kỷ thuật giàn dựng mà tất cả là sự ngẫu hứng nên hoàn toàn không bài bản hay quy cách nào. Thông thường mỗi cuộc chơi thường có hai đến 4 người thay đổi nhau để hô thai.
Ngôn ngữ các câu hô thai chân chất dung dị. lời thơ mộc mạc chân quê hợp tình, hợp lý. Nếu nói thì nói theo kiểu ngụ ngôn, thành ngữ hay dùng ngắn gọn, dễ nhớ. Nếu hề thì đi theo lối truyện tiếu lâm dân gian. Nếu thách đố thì rất tục và dân giả nhưng giải nghĩa thì thanh thoát đến lạ lùng. Ví dụ để thách đố con Đượng có các câu thai:
Đò em đưa đón bộ hành,
Ghe con một chiếc tứ anh trọn bề,
Trải qua mưa nắng dầm dề,
Quanh năm chèo chóng tứ bề sóng xô,
Tiếng ai văng vẵng gọi đò,
Mau mau nhổ nọc chèo qua đón người
hay: Em ơi răng mà xem lên thì sáng ràng sáng rạng,
Ngó lên đã thấy mặt trời.
Vì em sa giấc ngũ nên con bướm anh vô chơi lộng chừng.
Hoặc con Ngũ
Chợ đang đông răng em không ra giảo lượn hơn thua.
Để mần chi cho chợ tan quán tắt thì vò vọ với cua ghềnh em cũng quơ.
hay: Tham chi cờ bạc anh ơi,
Đêm đi ngày ngũ mọi người cười cho.

Con Gối:
Đêm nằm nghe vạc kêu sương,
Xuân về lòng nhớ người thương chung tình.
Nhưng có cách hô khác:
Ngó lên trên trời thì thấy tàu bay tợ dường như con én liệng
Ngó xuống dưới đất thì thấy tàu điện chạy liên miên
Ơi tình ơi nợ ơi duyên.
Có nơi mô kết vấn thề nguyền.
Để mần chi bữa ni chờ bữa mai đợi để lợ căn duyên bạn cười.
Với các dụng cụ trong đội nhạc cổ truyền thống như: trống, đàn nhị, sanh. kèn đã hổ trợ rất nhiều cho người hô thai và các động tác diễn xuất. Bà con xa gần đến hội đều ước muốn được nghe tiếng hô hay của người chạy bài với nhiều câu thai mới lạ hòa đồng với tiếng nhạc tiếng đàn truyền thống thế là đã thu hút được người chơi.
Có thể khẳng định với những đặc trưng cơ bản, những giá trị văn hóa truyền thống, nghệ thuật và thể lệ chơi khá phong phú và đa dạng và khác xa so với một số tỉnh ở miền Trung, cùng với sự tài hoa của người nông dân hóa thân làm nghệ sỹ đang diễn trên sân khấu quê nhà ... Tất cả thế là đủ để làm thỏa mãn mong ước của người chơi và dân chúng xa gần, đó chính là sức hút mạnh mẽ trong hội bài chòi Quảng Trị.


Xem thêm…

Ngã Tư Đất

5:01:00 SA |
Tác giả: Lê Văn Khuê
Xem thêm…

Lời cám ơn

1:37:00 CH |

Gia đình chúng tôi chân thành cám ơn:
- Ban Hội chủ làng Duân Kinh, Họ Lê Nhất, Đại diện họ Trần, Họ Lê Thứ, Họ Cái, Họ Nguyễn Văn, Họ Nguyễn Thanh làng Duân Kinh.
- Chi ủy, Hợp tác xã, Hội người cao tuổi, Hội Nông dân, Hội phụ nữ thôn Duân Kinh, Hội Phụ nữ xã Hải Xuân, Hội Nông dân thôn Trà Lộc.
- Ngân hàng Nhà nước Chi nhánh tỉnh Quảng Trị.
- Chi nhánh Ngân hàng Nông nghiệp và Phát triển nông thôn tỉnh Quảng Trị và các Chi nhánh Triệu Hải,Hải Lăng, Triệu Phong, Đông Hà, Cam Lộ, Gio Linh, Hướng Hóa, Lao Bảo, Đakrông. Phòng giao dịch Thành Cổ, Nam cữa Việt, Số 1 Đông Hà.
- Chi nhánh Ngân hàng Đầu tư và Phát triển tỉnh Quảng Trị. Phòng giao dịch Ngân hàng Đầu tư & Phát triển Vĩnh Linh.
- Chi nhánh Ngân hàng Công thương Quảng Trị.
- Chi nhánh Ngân hàng Sài gòn thương tín Quảng Trị
- Chi nhánh Ngân hàng Cổ phần Quân đội Quảng Trị
- Chi nhánh Ngân hàng Ngoại thương tỉnh Quảng Trị
- Chi nhánh Ngân hàng VPBANK Quảng Trị.
- Chi nhánh Quỹ tín dụng Trung ương tại Quảng Trị
- Hiệp hội Quỹ tín dụng Nhân dân Quảng Trị
- Quỹ tín dụng Nhân dân Hồ Xá, Bến Quan, Cửa Tùng, Vĩnh Chấp, Vĩnh Lâm, Tân Lâm, Trường Sơn, Năm Sao, Triệu Đại, Triệu Trung, Hải Phú.
- Bảo Tàng tỉnh Quảng Trị
- Trường tiểu học Hải An
- Trường Tiểu học số 1 Hải Ba.
- Liên đoàn Lao động huyện Hải Lăng.
- Ban giáo hội phật giáo vùng 3
- Khuôn giáo hội làng Duân Kinh
- Gia đình phật tử thôn Duân Kinh
- Hội cựu học sinh Tân Lâm khóa 81-84
- Lớp 12 khóa 85-88 trường THPT Hải Lăng
...
Cùng bà con chú bác, họ hàng và bạn bè thân hữu gần xa đã đến phúng viếng, chia buồn và đưa tiễn Cha tôi là ông: LÊ KIM ANH về nơi an nghỉ cuối cùng. Trong lúc tang gia bối rối không tránh khỏi sai sót, kính mong lượng thứ.

Xem thêm…

Hạnh phúc tuổi cao

4:14:00 SA |
Tác giả: Lê Kim Anh
Xem thêm…

Tình Quê

2:07:00 CH |
Tác giả: Lê Kim Anh

Xem thêm…

Làng em

8:17:00 CH |
Tác giả: Lê Đan Thùy(lớp 6)

Xem thêm…

80 vẫn chưa già

7:41:00 SA |

Ông cùng cháu đi bộ thể dục 
Tác giả: Lê Kim Anh
Xem thêm…

Mạn đàm về cách sống

9:56:00 CH |
Lê Văn Khuê - Ngân hàng Nhà nước Chi nhánh Quảng Trị

Xem thêm…

LỄ HỘI CẦU NGƯ Ở LÀNG PHÚ HỘI

8:55:00 CH |
Cái Thị Vượng - Bảo tàng Quảng Trị
Xem thêm…

Ngã Tư Đất

2:14:00 SA |

Tác giả: Lê Văn Khuê
Xem thêm…

Khai bút đầu xuân

8:21:00 SA |
Tác giả: Lê Kim Anh
Xem thêm…

Vui tết

8:12:00 SA |
Tác giả: Lê Kim Anh
Xem thêm…

NGHỀ LÀM GIẤY Ở LÀNG PHỔ LẠI.

8:21:00 CH |
Tác giả: Cái Thị Vượng - Bảo tàng Quảng Trị.
Ảnh minh họa

Xem thêm…

Kỷ niệm tuổi học trò

10:36:00 SA |
Ảnh minh họa
 Lê Văn Khuê-Ngân hàng Nhà nước Quảng Trị          

Xem thêm…